Friday, November 15, 2024

Tuyển tập những bài thơ ngẫu hứng

Thu về se lạnh gió nhè nhẹ,
Lá vàng rơi rụng trải lối hè.
Tay cầm chổi nhỏ khẽ đưa nhẹ,
Tiếng lá xào xạc như tiếng ve.

Hương thu thoảng bay theo làn gió,
Hòa chút nắng vàng, lòng thảnh thơi.
Ngắm lá cuộn tròn, lòng mơ mộng,
Thu sang man mác khắp nơi nơi.

Những chiếc lá khô như kể chuyện,
Một đời xanh thẳm, một ngày rơi.
Giờ đây nằm yên trong chiếc thổi,
Cùng cỏ cây đất, gửi đời đời.

Quét lá, gom thu, gom cả nhớ,
Hương thu mỏng manh, tình nên thơ.
Mỗi chiều gió lạnh lòng thêm ấm,
Bên đời lặng lẽ, dẫu tình mơ.

-------------------------------

Lá vàng rơi nhẹ thu sang,
Lòng người lặng lẽ mênh mang cõi thiền.
Chiều về tay quét lá hiền,
Tiếng chổi khua nhẹ dịu miền thinh không.

Lá gom từng đụn chất chồng,
Mà nghe thoảng gió thuồng luồn trong tâm.
Hương thu ngan ngát thấm thâm,
Một hơi lạnh tỏa khẽ ngầm duyên xưa.

Chất đầy lá những mộng mơ,
Rồi bay theo gió, vật vờ hư không.
Nhìn ra chốn bụi bụi hồng,
Lá rơi hay chính ta lòng thả trôi?

Tịnh tâm giữa gió đất trời,
Cành khô khẽ động như lời pháp âm.
Nghe trong từng nhịp gió thầm,
Thu là pháp giới, tĩnh ngầm chân nguyên.

Quét lá mà thấm đạo thiền,
Đời như chiếc lá, thoảng miền gió bay.

-------------------------------

Quét sân lá rụng mùa thu,
Từng cơn gió lạnh mịt mù bay qua.
Lá vàng nhẹ hạ cành xa,
Như đời tan hợp, kiếp ta luân hồi.

Gió mang thoảng hương đất trời,
Thân tâm lặng lẽ, đôi lời thinh không.
Cây buông lá, cội vẫn thông,
Như người xả chấp, lòng không vướng phiền.

Bước chân quét chậm ưu miên,
Tiếng chổi khẽ vút, cõi thiền vang ngân.
Lá gom thành đống trong sân,
Như gom niệm khởi, dần dần lặng yên.

Trăng thu tỏa sáng bên hiên,
Nghe hồn đất mẹ dịu mềm lắng sâu.
Quét lá, như quét u sầu,
Lặng nhìn cuộc thế nhiệm mầu vô biên.

No comments:

Post a Comment

Truyện ngắn thiền phật giáo

Cuộc đời là một hành trình với vô vàn cung bậc cảm xúc, và không ít lần chúng ta cảm thấy mình bị nhấn chìm trong nỗi buồn, sự phiền muộn. N...